Thứ năm, 05/03/2015 4:53

01_Lời Nói Đầu

 

Trở Về Trang Mục Lục »

Việc mất đi một người thân là một việc đau buồn, đôi khi khiến cho người ở lại vật vã, khóc hận, kêu gào.

Người xa lìa trần thế lại mang quá nhiều vướng mắc lúc ra đi: nào là nghiệp chướng bề bề chưa thanh toán dứt, nào là sân hận ngập trời không tiêu tan được, nào là những ẩn tình chưa kịp giải bày v.v…

Nói tóm lại, từ người ra đi cho đến người ở lại, tất cả đều bị chi phối bởi một chữ “CHẾT.”

Nếu chết là hết thì không có gì đáng nói! Nhưng khổ thay, thân xác chết nhưng linh hồn không chết, và vì linh hồn không chết nên tất cả những vướng mắc mà linh hồn lôi kéo theo, đã gây tạo sự phiền toái, sự vướng bận, trói buộc bước chân của linh hồn, khiến cho không thể nào cất bước dễ dàng trên con đường tìm chỗ thác sanh.

Do ở cái chết của người mình yêu quý, người mình tha thiết, người ở lại bắt buộc phải suy tư, để tìm ra cách gởi gắm cho hết tâm tình của mình, lòng thương yêu dạt dào của mình đến cho người quá cố.

Vong linh sau khi bỏ thân xác rồi, sẽ trở nên cô đơn, cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, rất cần… rất cần có Ai đó để giúp đỡ, để chỉ dẫn và nhất là làm cách nào để tháo gỡ những vướng mắc, buộc ràng, làm chùng bước tiến tới của vong linh.

Người ở lại biểu lộ tình thương yêu của mình, bằng cách giúp cho người đã ra đi về bên kia thế giới, được nhẹ nhàng cất bước; phải biến tình thương thành sức mạnh để đẩy vong linh đi đến nơi đến chốn.

Vong linh cần được siêu độ.
Thân nhân cần phải hành trì việc siêu độ.

Quyển sách: 49 Ngày Siệu Độ Cho Thân Nhân: Nghi Thức và Giảng Giải đáp ứng được nhu cầu cho cả đôi bên – người sống lẫn người chết.

Việc siêu độ đòi hỏi người chủ lễ, đem công năng tu tập của mình cộng với một tấm chân tình, thành tâm thành ý hướng dẫn và giúp đỡ cho vong linh tu tập trong 49 ngày, để vong linh buông bỏ được gánh nặng trên vai mình, trí huệ bừng sáng, nhận ra được hướng đi của mình, vong linh nhẹ nhàng cất bước.

Nếu người chủ lễ chưa từng biết tu tập, nhưng có được một tấm chân tình thật kiên cố, một tình yêu thương dạt dào, một ước nguyện vững chắc, một lòng tin tuyệt đối về việc mình làm, tất cả những điều đó sẽ tạo nên một Tâm Lực mạnh mẽ, giúp cho người chủ lễ hoàn tất việc siêu độ cho vong linh thân nhân của mình, một cách viên mãn và thành công.

Người chủ lễ còn sơ cơ, mới bước vào làm quen với Đạo, đem hết Tâm Lực của mình để vào việc siêu độ cho thân nhân quá cố, công việc này là một “Ngòi Nổ,” đẩy mạnh bước tiến của mình trên đường tu tập.

Nếu người chủ lễ đã từng tu tập, nhờ vào việc siêu độ cho vong linh, xem như đã gây tạo một công đức vô lượng vô biên, hồi hướng một phần công đức này đến cho vong linh, để làm hành trang đủ đầy trên đường thác sanh.

Mặc dù người thân của mình đã vĩnh viễn ra đi, nhưng mình vẫn có thể chăm sóc được cho người đó qua những cách thức tu tập, và chuyển cái trí huệ, cái công đức TU của mình đến cho người mình thương mến qua sự HỒI HƯỚNG, tạo nên một phương tiện rất là vững chắc, tốt đẹp cho người thương của mình ở bên kia thế giới, được ung dung tự tại mà ra đi.

Vì vậy, đây là điều vô cùng lợi lạc cho cả đôi bên.

Cho nên, người còn trên dương thế, phải hiểu thật tận tường ý nghĩa của những lời giải thích ở trong quyển sách này, vì vai trò của người chủ lễ vô cùng quan trọng, trong việc chỉ dẫn đường cho vong linh đi đến nơi đến chốn.

Muốn tỏ lòng thương yêu, nhớ nhung người thân của mình đã khuất bóng, không có gì hơn là TU TẬP và HỒI HƯỚNG công đức đó cho người thân của mình.

Đó là một cách duy nhất và chỉ một cách đó mà thôi.

Vì tính cách lợi lạc cho người sống lẫn người chết, quyển sách này được giảng giải rất tỉ mỉ và súc tích. Để có thể nắm vững mọi vấn đề, giúp công việc siêu độ được hoàn tất mỹ mãn, không thiếu sót, cần phải nên đọc đi đọc lại nhiều lần quyển sách để thâm nhập. Khi có việc cần phải sử dụng, sẽ tránh được sự lúng túng và thiếu sót.

Trong thời gian có “HỮU SỰ,” nếu không có cơ hội đọc qua trước quyển sách Siêu Độ này, người đảm nhận vai trò chủ lễ, nên dành thời gian tối thiểu là một ngày trọn để đọc thật kỹ lưỡng quyển sách này. Tóm tắt lại những công việc cần phải làm, phải chuẩn bị cho chính bản thân người chủ lễ, cho vong linh, cho bàn thờ, cho phần Nghi Thức và việc giảng Pháp.

Nên nhớ rằng: 49 ngày là thời gian “ĐẶC ÂN” để giúp vong linh hoán chuyển cảnh giới. Chậm lại việc siêu độ trong 1 hay 2 ngày để nghiên cứu thật kỹ cách thức siêu độ, sau đó thì nổ lực để siêu độ cho vong linh trong một đường hướng đúng, đạt tới sự thành công; việc này vẫn tốt đẹp hơn là làm trong sự vội vàng, hối hả, thiếu sót, vừa mất thì giờ mà cũng không đem lại kết quả tốt đẹp.

Vong cần được siêu thoát và chỉ có được 49 ngày “Nóng Bỏng” để tu tập, để xoay chuyển tình thế. Sau 49 ngày thì khó lòng giúp đỡ cho vong linh lắm. Vong linh sẽ rơi vào tình trạng không siêu thoát, sẽ gặp muôn điều sầu khổ, rất uổng … rất uổng!!